Thiên Tài Ở Rể

Chương 35: Dọn nhà



“Ngày đó sẽ không quá lâu đâu, Cẩm Nguyệt, về sau anh sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào bắt nạt em. Nếu như bố mẹ anh không chào đón em, vậy chúng ta sẽ vĩnh viễn không quay về”.

“Ngô Hạo, bây giờ đừng nói mấy lời như vậy, anh nói xem bao giờ thì chúng ta dọn nhà, bây giờ trong tay em có khoảng 50,60 ngàn. Cho dù không đến nhà máy của anh họ cũng có thể thuê phòng ở bên ngoài, chỉ là bố rất đáng thương, chúng ta tạm thời không có năng lực đón ông ấy về ở cùng”.

Ngô Hạo suy nghĩ một chút, phải đến cuối năm mới bàn giao được phòng ở chung cư Long Loan Hoa Phủ. Mặc dù đã sửa sang lại sạch sẽ, nhưng nhanh nhất cũng phải đến sang năm mới vào ở được. Tiền trong tay hắn phải dùng để công ty vận doanh và đầu tư cổ phiếu, không đủ để mua nhà, chỉ có thể tạm thời thuê phòng ở.

“Cẩm Nguyệt, chúng ta cứ đến chỗ anh Lượng thuê một căn phòng ở tạm, tin tưởng anh, không lâu nữa chúng ta sẽ có một căn nhà thuộc về mình. Lát nữa anh sẽ gọi điện cho anh Lượng bảo anh ấy giúp đỡ tìm phòng ở, ngày mai chúng ta sẽ dọn đi”.

“Được, thật ra em không muốn ở trong căn nhà kia thêm một ngày nào nữa, cho dù ra bên ngoài ở dưới gầm cầu em cũng đồng ý”.

Như vậy phải căm hận đến mức nào chứ, Ngô Hạo vô cùng đau lòng, lập tức gọi điện thoại cho La Lượng bảo anh ta thuê một căn phòng gần nhà máy thời trang, yêu cầu đầy đủ đồ dùng trong nhà thiết bị điện nước.

Sau khi về đến nhà, Tô Chính Khôn rất bình tĩnh không cãi nhau với Lý Mai, nhưng cũng không để ý đến bà ta.

Lý Mai cất sổ hộ khẩu đi, không mở ra nhìn cho nên cũng không biết Tô Cẩm Nguyệt đã tách hộ khẩu ra ngoài.

Tô Cẩm Nguyệt vẫn như trước đây, năm rưỡi đã thức dậy làm bữa sáng cho người một nhà. Bảy giờ Tô Cẩn Nghiên phải ra ngoài đi làm, lúc đi vệ sinh không thấy đồ rửa mặt của chị đâu liền cảm thấy rất kỳ quái, chạy vào phòng xem mới phát hiện Ngô Hạo đã thu dọn hai túi quần áo du lịch, xem ra là chuẩn bị đi xa.

“Chị, anh rể, hai người làm gì vậy, muốn đi ra ngoài du lịch hả?”

Lúc này Lý Mai còn chưa dậy, Tô Chính Khôn biết hai người muốn đi nên cũng không đi tập thể dục buổi sáng. Ông ấy đang ăn cháo, chuẩn bị lái xe đưa hai người đi.

Ngô Hạo vội vàng nói: “Cẩn Nghiên, anh và chị em muốn đến nhà máy của anh Lượng làm, lát nữa sẽ đi, về sau có việc thì cứ gọi điện nhé”.

“Cái quái gì vậy? Sao tối qua không nghe hai người nói, đang êm đẹp tại sao lại muốn đến nhà máy làm. Hai người đi thì quán ăn làm sao bây giờ, về sau ai làm bữa sáng, ai giặt quần áo?”

Tô Cẩn Nghiên đã quen với cuộc sống có chị gái, áo đến thì đưa tay cơm đến thì há miệng.

“Ồn ào cái gì, bố đồng ý để hai đứa nó đi, con cũng nhanh tốt nghiệp đại học rồi mà còn không biết làm việc nhà, về sau kết hôn làm sao sống được, những chuyện này về sau phải học. Hai con thu dọn xong chưa, nhanh lên, bố đi khởi động xe”.

Tô Chính Khôn đi đến, dạy dỗ vài câu rồi ra ngoài.

Tô Cẩm Nguyệt tiến lên ôm em gái một lát rồi kéo vali đi ra ngoài, Ngô Hạo vội vàng đuổi theo. Lúc đầu định chào hỏi với Lý Mai, nhưng nhìn thấy vẻ mặt kiên quyết của Cẩm Nguyệt liền từ bỏ suy nghĩ này.

Chỉ để lại Tô Cẩn Nghiên với vẻ mặt khó hiểu, sau khi kịp phản ứng mới cuống quít thay quần áo đuổi theo. Lúc xuống dưới tầng, xe của Tô Chính Khôn đã khởi động, nhanh chóng rời đi.

La Lượng thuê phòng cho vợ chồng Ngô Hạo cách mình nhà rất gần, là một căn phòng gồm hai phòng ngủ một phòng khách, có sẵn đệm chăn, bát đũa, củi gạo dầu muối, các loại đồ dùng hàng ngày đều đã được chuẩn bị sẵn.

Tô Chính Khôn dẫn hai người vào phòng mới thấy có cả vợ và em gái La Lượng ở đó, căn phòng ở bố trí được sạch sẽ gọn gàng, trong lòng mới hơi dễ chịu một chút.

“Ngô Hạo, Cẩm Nguyệt, các em thử xem còn thiếu cái gì, anh chị sẽ lập tức đi mua”.

Chị dâu Đoàn Ngọc rất nhiệt tình, vốn muốn vợ chồng Ngô Hạo đến nhà bọn họ ở, là Ngô Hạo đặc biệt gọi điện thoại yêu cầu ở riêng. Có thân thiết thế nào thì ở cùng nhau lâu vẫn sẽ xảy ra va chạm, dễ dàng sinh ra mâu thuẫn.

“Đã đủ hết rồi, cảm ơn chị dâu, cảm ơn chị Tố, mọi người vất vả rồi, còn lại để bọn em làm nốt cho”.

Ngô Hạo rất hài lòng với hiệu suất làm việc của La Lượng, liền quay đầu nói với Tô Chính Khôn: “Bố, trưa nay bố đừng về nữa, lát nữa gọi cả cậu mợ đến đây, chúng ta đến quán ăn gần đây ăn bữa cơm dọn nhà. Mọi người đừng tranh, bữa cơm này nhất định phải để bọn con mời”.

Tô Cẩm Nguyệt ở một bên gật đầu, dáng vẻ rất hưng phấn. Đây là bắt đầu một cuộc sống mới, cuối cùng đã có một căn nhà nhỏ thuộc về hai người, không còn phải chịu đựng sự nhục mạ và khinh thường của mẹ kế nữa. Mặc dù cuộc sống sau này có thể sẽ rất gian khổ, nhưng chỉ cần hai người cố gắng, cho dù có nghèo một chút cũng là hạnh phúc.

Đương nhiên Tô Chính Khôn gật đầu đồng ý, chỉ là vẻ mặt có chút cô đơn. Mấy năm qua đã quen được con gái chăm sóc từng li từng tí, bây giờ lại phải tách ra, trong lòng ông ấy vô cùng luyến tiếc. Nhưng nghĩ đến ức hiếp và bất công mà con gái phải chịu đựng nhiều năm qua, người làm bố như ông ấy thực sự rất có lỗi, có thể rời xa mụ đàn bà độc ác kia dù sao cũng là chuyện tốt. Điều duy nhất ông ấy lo lắng chính là cậu con rể Ngô Hạo này về sau có thể thay lòng đổi dạ hay không. Dáng vẻ tên nhóc này càng ngày càng đẹp trai, nếu thay lòng xem thường Cẩm Nguyệt thì chẳng khác nào từ hố lửa này nhảy vào hố lửa khác.

Đang nghĩ ngợi, Lý Mai liền gọi điện thoại đến. Vừa bắt máy đã nghe thấy những tiếng chửi điên cuồng, ròng rã một phút không ngừng lại, Tô Chính Khôn không nghe nổi nữa, không nói một câu liền trực tiếp cúp điện thoại. Vớ phải một người vợ như thế chỉ có thể chấp nhận số phận, không trách được bất kỳ người nào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương